Xuân Triển viết lại câu chuyện này để chia sẻ cùng bạn đọc chút lòng tưởng niệm, tiếc thương cho số phận bất hạnh của người mẹ già và người con gái kiên cường, không ngần ngại đánh đổi tuổi thanh xuân của mình nơi xứ lạ quê người, để đền đáp công lao dưỡng dục của đấng sinh thành…
Chuyến xe khách từ thành phố Hồ Chí Minh về tới Bến Tre cũng đã xế trưa. Theo địa chỉ, anh xe ôm đưa tôi đến trước ngôi nhà ngói rợp bóng dừa hai bên, ở một miền quê thuộc huyện Mỏ Cày. Bên phải trước hiên nhà có một cây vú sữa, tán lá xum xuê. Bờ rào được che kín bởi hàng dâm bụt với những bông hoa màu đỏ nhạt, loài hoa của miền quê yêu dấu mà tôi đã phải cách xa mấy năm trời…
Tôi ngơ ngác như đang muốn tìm lại dư âm kỷ niệm ngày thơ bé…, thì có một bà lão tuổi chừng bảy mươi, tóc bạc trắng từ
trong nhà bước ra, vẻ mặt mừng rỡ.
Ai kia! Có phải là Bảo Vân của mẹ không? Tôi vội vàng bỏ túi hành lý xuống, chạy đến ôm chầm lấy bà lão: Dạ…không, con là bạn của Bảo Vân, cùng làm việc ở bên Đài Loan ạ!
Vậy sao Bảo Vân không về cùng với con?
Tôi ngập ngừng:
Dạ…tại công việc hơi nhiều, chưa về được chuyến này nên Bảo
Vân có nhờ con chuyển lời vấn an sức khỏe mẹ, mong mẹ đừng buồn.. Mẹ đưa tôi vào nhà. Sau một hồi trò chuyện, ngước nhìn tấm ảnh
trên bàn thờ cũng trạc tuổi như mẹ, tôi nhẹ nhàng hỏi: Mẹ ơi, chắc đây là dì ruột hay cô ruột của Bảo Vân phải không mẹ?
Bà có vẻ đắn đo, suy nghĩ rồi mới trả lời:
Ánh mắt bà đăm chiêu nhìn tấm ảnh trên bàn thờ, rồi nối tiếp nghẹn ngào:
Đó chính là mẹ của Bảo Vân đó con à…Quá bất ngờ, tôi cứ ngỡ rằng mình đang nghe nhầm.
Sau khi Bảo Vân sang Đài Loan được ba tháng, mẹ ở nhà không may lâm bệnh nặng: nhồi máu cơ tim. Biết mình không qua khỏi, mẹ Bảo Vân đã nhờ người bạn thân hàng xóm (tức bà lão đang ngồi trước mặt tôi) tiếp tục thư từ liên lạc như không có chuyện gì xảy ra. Vì sợ rằng Bảo Vân không chịu nổi nỗi mất mát đớn đau này…
Ở Đài Loan, Bảo Vân tình cờ quen biết tôi khi cùng sang đây làm việc, hai đứa bằng tuổi nhau, đều quê Bến Tre, nhưng khác huyện (Bảo Vân ở Mỏ Cày, còn tôi ở tận Chợ Lách). Nhưng sự đều thật trớ trêu! Bảo Vân sang đất Đài gần ba tháng, trong một lần đi khám sức khỏe định kỳ, biết mình đã mắc căn bệnh ngặt nghèo, cô không muốn mẹ ở nhà phải lo lắng (trong khi mẹ cô đã qua đời.. mà chính cô cũng không hề hay biết). Bảo Vân vẫn cố gắng tìm việc làm, kiếm tiền gửi về cho mẹ. Thời gian trôi đến giữa năm thứ 3 thì căn bệnh ung thư gan quái ác đã cướp cô đi vĩnh viễn. Trước lúc rời xa cõi đời, Bảo Vân để lại một số tiền, nhờ tôi hàng tháng gửi về cho mẹ cô ở quê nhà, xem như cô vẫn
còn sống khỏe mạnh, bình thường nơi đất Đài vậy, để thời gian phôi phai, rồi từ từ mới lựa nói ra. Bởi Bảo Vân sợ mẹ cô sẽ gục ngã khi đối diện với sự thật quá phũ phàng này.
Dịp này tôi hết hạn hợp đồng, trở về nước, còn chưa biết sẽ tìm cách gì để nói ra sự thật với mẹ Bảo Vân, thật không ngờ… Xuân Triển viết lại câu chuyện này để chia sẻ cùng bạn đọc chút lòng tưởng niệm, tiếc thương cho số phận bất hạnh của người mẹ già và người con gái kiên cường, không ngần ngại đánh đổi tuổi thanh xuân của mình nơi xứ lạ quê người, để đền đáp công lao dưỡng dục của đấng sinh thành… Cơn mưa chiều bất chợt lạnh buốt, tiếng ve sầu réo gọi hè sang, tiếng bìm bịp kêu vang phía tận chân trời…như đang tạo nên một khúc nhạc giao mùa. Trong bóng chiều hoàng hôn, tôi thầm ước ao cầu nguyện cho quê hương, cho tất cả mọi người “chân cứng đá mềm”, luôn được sống hạnh phúc, an lành.
Phạm Xuân Triển – Gia Lai, VN
0984340928
Nguồn: Báo Bốn phương (Đài Loan)
