• Liên kết hữu ích
  • Liên hệ
  • Trang chủ
  • Giới thiệu
    • Giới thiệu về tổ chức
    • Các hoạt động của dự án
  • Kiến thức
    • DCAT và PCBBPNTE
    • Kỹ năng cần thiết DCAT
    • Kinh nghiệm/ tình huống
  • Luật
  • Tài liệu hướng dẫn
    • Dành cho nhà trường
    • Dành cho cộng đồng
    • Ấn phẩm
  • Ảnh-Video
    • Thư viện hình ảnh
  • Câu chuyện di cư

Trở về sau 18 năm bị bán sang Trung Quốc

October 26, 2016
by cedvn
Comments are off

Bị lừa bán sang Trung Quốc khi mới 17 tuổi, sau 18 năm lưu lạc với bao tủi nhục, đắng cay, chị Liên (Quỳnh Lưu, Nghệ An) đã mang theo cậu con trai trở về đoàn tụ với gia đình.

Gia cảnh nhà nghèo, bố bị khiếm thị, là chị cả của hai em nhỏ nên tuổi thơ của Liên phải gắn liền với những công việc nặng nhọc. Dù vất vả và chỉ được học hết lớp 1 nhưng Liên vẫn tỏ ra là một người chị mẫu mực. Những ngày tháng vất vả trôi qua, Liên trở thành thiếu nữ xinh đẹp, khiến không ít trai làng phải nhòm ngó.

Năm vừa tròn 17 tuổi, Liên được một phụ nữ rủ đi phụ giúp việc mua hàng để về kinh doanh và hứa sẽ trả công cao. Sáng sớm tinh mơ, khi mọi người trong gia đình đang ngon giấc, Liên lặng lẽ đi theo người này lên đường. Trên chuyến đi dài cùng người phụ nữ kia, Liên ngỡ mình đang đến một nơi xa lắm nên hỏi lại thì chỉ nhận được những lời ậm ừ cho qua chuyện.

Đến khi vào một căn phòng ẩm thấp, có gần chục người trạc tuổi mình ở đó, Liên hỏi lại lần nữa, người phụ nữ nói: “Chịu khó ở đây rồi mai nhận việc”. Dứt lời, bà ta ra ngoài khóa trái cửa. Đêm đến Liên và những người cùng cảnh ngộ bị nhóm thanh niên bặm trợn bắt đi đường rừng rồi sang tay cho một người đàn bà độ 50 tuổi. Nhận người xong, bà ta tuyên bố: “Các em qua đây để làm người phụ nữ của gia đình, muốn êm đẹp thì làm theo chỉ dẫn, ai có ý định bỏ trốn sẽ chuốc lấy hậu quả”. Lúc này Liên mới biết mình bị lừa bán sang Trung Quốc. Sau khi bị bán, Liên được đưa đến một vùng heo hút (sau này cô mới biết đó là xã miền núi của tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc). Tại đây, chị phải làm vợ của người đàn ông ngoài 40, từng có một đời vợ và đứa con trai chưa đầy một tuổi. Sau này, khi học được tiếng bản địa, Liên mới biết chồng mình bị mắc bệnh nan y, nhưng không rõ bệnh gì. Vì căn bệnh này mà người vợ trước bỏ đi khi con trai chưa đầy tháng. Do vậy chị được mua về làm người thế chỗ.

Thời gian đầu làm vợ, Liên bị nhốt suốt ngày trong căn phòng tối tăm, có người canh chừng. Đi vệ sinh, ăn uống và tắm giặt cũng có người gác, gia đình nhà chồng bắt chị làm việc quần quật suốt ngày. Do bất đồng ngôn ngữ nên Liên sống lặng câm suốt mấy năm trời. Bệnh tật khiến chồng của Liên không thể tiếp tục có con, anh ta mất sau 8 năm chung sống. Chồng mất, Liên tiếp tục nuôi con riêng của chồng. Gia đình chồng sợ chị bỏ trốn sẽ mang đứa cháu nối dõi đi theo nên tìm cách chia rẽ hai mẹ con. Họ định bán Liên sang nhà khác. Phát hiện điều đó, Liên từ biệt đứa con riêng của chồng, tìm cách bỏ trốn, khi trong người không có một xu. Nhà chồng thấy đạt được mục đích giữ cháu đích tôn nên cũng không truy tìm.

Sau hơn chục năm sống ở xứ người, Liên có vốn tiếng Trung kha khá nên không gặp khó khăn trong giao tiếp, Bước đầu, chị tạm gác ý định trở về quê hương và chấp nhận cảnh nay đây mai đó, khi làm ở nhà máy len, lúc phụ giúp quán hàng sống qua ngày. Trong lần vào một cửa hàng ăn có biển hiệu tiếng Việt, biết chủ nhà là người Việt Nam nên Liên làm quen, chị kết thân với một người đàn ông quê Thanh Hóa sang đây làm thuê. Hai người tha phương, dễ đồng cảm nên họ đã đến với nhau. Tưởng có nơi dựa dẫm sẽ đỡ cực khổ, nhưng từ ngày về chung sống Liên mới biết bạn trai mình không tu chí làm ăn mà luôn cờ bạc, rượu chè, bao nhiêu tiền Liên kiếm được đều bị gã “chồng hờ” tiêu phá, có với nhau đứa con trai chưa đầy một tuổi, người đàn ông này bỏ đi. Ôm con lang bạt khắp nơi, Liên đành nhận việc rửa chân cho người giàu.

Sau 18 năm nơi đất khách quê người và dành dụm được ít tiền, Liên tìm đường về nước. Được một số người tốt bụng giúp đỡ, mẹ con Liên lên xe. Về đến quê, Liên được một người quen nhận ra và trở về tận nhà. Gặp lại con, bố mẹ Liên đã khóc ngất. Sau khi Liên đi, hoàn cảnh gia đình lại càng khó khăn hơn, mới đây vì nhờ chính sách xóa nhà tranh, gia đình Liên được xây ngôi nhà mới, lợp ngói.

Bà Nguyễn Thị Vân mẹ Liên mừng rơi nước mắt nói: “Con về đã mấy tháng nay nhưng đến giờ tôi vẫn ngỡ là mơ. Nhiều đêm nằm, nghe Liên tâm sự về những tháng ngày đằng đẵng nơi đất khách, tôi chỉ biết khóc theo con”. Được người quen giới thiệu nên Liên đã thành phiên dịch tiếng Trung ở xưởng cá xã Quỳnh Lập cách nhà 3km, ngoài việc phiên dịch, Liên còn nhận nấu ăn cho công nhân tại xưởng. Con trai

Liên, cháu Nguyễn Quang Đức giờ đã 4 tuổi, học trường mầm non xã và thích ứng nhanh với môi trường sống mới. “Một lần trót dại nghe lời kẻ xấu tôi đã phải trả giá quá đắt, may còn có cơ hội trở về, giờ công việc vất vả, nhiều lúc căn bệnh dạ dày tái phát ảnh hưởng tới sức khỏe, nhưng được sống trong tình yêu thương của bố mẹ và có con trai tôi thấy rất ấm áp”, chị Liên vui mừng chia sẻ.

Theo Tiền Phong

About the Author
Social Share
  • google-share

LIÊN HỆ

TRUNG TÂM GIÁO DỤC VÀ PHÁT TRIỂN
Trụ sở: Phòng 1502, Toà nhà OCT3A, khu đô thị RESCO, 74 Phạm Văn Đồng, Quận Từ Liêm, TP.Hà Nội
Điện thoại: (84-4) 3562 7494
Fax: (84-4) 3540 1991
Email: cedhanoi@ced.edu.vn

CÁC BÀI VIẾT MỚI

  • Vụ “Làm ‘nô lệ’ trên cao nguyên”: Công ty môi giới vô can?
  • Vụ 102 lao động VN kêu cứu: Thoát khỏi “địa ngục trần gian”
  • Trở về sau 18 năm bị bán sang Trung Quốc
  • Tiếp tục đi làm thuê chỉ mang lại ảo tưởng về sự an toàn
  • Thông báo tổ chức khóa bổ túc ôn tập tiếng Hàn quý I năm 2013

CHUYÊN MỤC

  • Ấn phẩm
  • Câu chuyện di cư
  • Dành cho cộng đồng
  • Dành cho nhà trường
  • DCAT và PCBBPNTE
  • Giới thiệu
  • Kiến thức
  • Kinh nghiệm/ tình huống
  • Kỹ năng cần thiết DCAT
  • Luật
  • Tài liệu hướng dẫn
  • Uncategorized

KIẾN THỨC DI CƯ AN TOÀN

© Copyright 2011 Di cư an toàn. Bản quyền thuộc website Di cư an toàn.
Website này được tài trợ bởi Cơ quan Hợp tác phát triển Hoa Kỳ (USAID)
Trong khuôn khổ dự án của Quỹ Châu Á và Viện Khoa học giáo dục Việt Nam