Câu chuyện của chị Võ Minh Tuyết một nàng dâu Việt ở Đài Loan, tưởng như chị là một trong những nàng dâu Việt may mắn, hạnh phúc nhất trên đời, nhưng: “Phải chăng ông trời ghen tị với hạnh phúc của tôi để rồi cướp anh đi khỏi cuộc sống hạnh phúc mà tôi đang có?”
Cũng như nhiều chị em khác, tôi được mai mối và gả đến Đài Loan làm dâu. Những ngày tháng đầu tiên sống tại đây, đọc báo Bốn Phương thấy chị em kể chuyện làm dâu, chuyện đi ở đều thật là bất hạnh mà tôi thấy thương xót quá. Và quả thực, lúc đó tôi1 thầm cảm ơn trời vì đã được gả vào một gia đình có học. Bố mẹ chồng đều là giáo viên đã về hưu, họ đối xử với tôi như thể tôi là con gái mà họ dứt ruột đẻ ra vậy. Và đặc b1iệt là chồng tôi, anh có một khuôn mặt rất trí thức, ăn nói cử chỉ nhẹ nhàng, lịch thiệp, anh thương yêu tôi hết lòng, bởi anh biết tôi đi làm dâu xứ người không ai thân thích và chỉ có anh là chỗ dựa vững chắc nhất của tôi. Sang Đài Loan một thời gian thì tôi có thai, lại là con trai nên cả nhà ai cũng vui mừng, chồng tôi nâng niu chăm sóc và chiều chuộng tôi như trẻ nhỏ vậy. Kể cả khi tôi cáu gắt hay đòi ăn vặt,
anh cũng sẵn sàng đi tìm mua mà không một lời cằn nhằn. Thời gian trôi đi thật nhanh, thấm thoắt đã hơn một năm, khi con trai bé bỏng bi bô tập gọi tiếng “Ba” đầu tiên, chồng tôi vui sướng khôn cùng, tự hào khoe với tất cả bạn bè đồng nghiệp rằng cảm giác làm “Ba” thật là tuyệt vời. Nhưng vào một ngày, anh ốm như kiểu phong hàn, đến bệnh viện khám, người ta nói anh đã bị ung thư gan giai đoạn cuối, trái tim tôi thót lại khi nghe cái tin sét đánh ấy…
Phải chăng ông trời ghen tị với hạnh phúc của tôi để rồi cướp anh đi khỏi cuộc sống hạnh phúc mà tôi đang có? Tôi khóc và trách anh sao đã cưới tôi qua đây mà nỡ để bệnh tật mà rời bỏ mẹ con tôi quá sớm. Anh chỉ biết cười xòa trong đau đớn nói với tôi thật nhiều: Anh xin lỗi em vì đã không thể thực hiện nghĩa vụ của một người chồng, người cha, xin em hãy thay anh làm trọn, sau này em sẽ gặp được người đàn ông tốt hơn anh rất nhiều để bù đắp cho em tất cả…
Nhưng thật đắng cay, vụ tai nạn đột ngột đã đến trước hậu quả của căn bệnh để cướp anh đi, tôi đã không được nói lời vĩnh biệt với người đàn ông của đời mình trong giây phút cuối cùng. Con trai bé bỏng chưa tròn 2 tuổi chưa thể hình dung rõ khuôn mặt của Ba, vậy mà nó vẫn bi bô gọi Ba như ngày nào… Anh đi rồi, còn lại hai mẹ con tôi, cuộc sống trở nên khó khăn bởi tôi phải một mình làm lụng nuôi con nhỏ. Nhưng được sự giúp đỡ của bạn bè đồng hương, nỗi đau trong tôi cũng dần nguôi ngoai theo năm tháng, tôi quyết tâm trở lại với cuộc sống đời thường để thực hiện lời hứa với anh, thay anh làm trọn trách nhiệm của bậc sinh thành…
Võ Minh Tuyết
0912935234
Nguồn: Báo Bốn phương (Đài Loan)
